Danh mục sách điện tử
Chi tiết sách
Kinh Diệu Pháp liên hoa giảng giải

Tác giả: Tỳ kheo Thích Trí Thành

Số lượng còn: 5


Nội dung giới thiệu

-          Kinh Pháp-Hoa là bộ  Kinh lớn  được lưu-thông nhứt và được nhiều người trì-tụng nhứt trong các bộ Kinh lớn.

-          Nhiều  vị  cao-tăng  xưa  đã  giải-thích  kinh  này  rất nhiều, qua các chủng-loại như :Huyền-Nghĩa, Văn-Cú, Thông Nghĩa, Cú-giải, v.v...

-          Bộ thời hiển lý, bộ thời giải văn, làm cho  Kinh PhápHoa đã chói sáng càng thêm chói sáng.

-          Nên người trì- tụng được lợi sáng suốt, được chứng - ngộ.

-          Hoặc hiện-tiền thâm-nhập Tam-muội.

-          Hoặc quá-thế siêu-thăng Thánh-địa.

-          Hoặc tiêu tai, hoặc giải nạn, v.v...

-          Đó là diệu-lực bất-tư-nghị của Kinh.

-          Mà cũng là công hiển-dương của các vị Cao-Tăng.

-          Trong  Kinh-tạng nói  Kinh  Pháp-Hoa này rấtsâu xa mà thầm kín.

-          Lại  nói  “Trí-Tuệ  của  Chư  Phật”  rất  sâu  vô-lượng, Trí-Tuệ đó khó hiểu, khó được.

-          Nên chỉ dùng lời nói bên ngoài và dùng tai mắt của thế-gian thì không thể rõ biết được.

-          Nên  người  trì-tụng  muốn thâm-nhập    Kinh,  cần phải  lóng  thân,  lặng  lòng,  quan-sát  Kinh-văn,  rỗng  thấu Không-Tướng, mới nhận được thâm-ý của Đức Phật.

-          Bằng cách là không Cầu Chơn, không Trừ Vọng.

-            phải  Như-thị  Chơn,  Như-thị  Huyễn,  Như-thị Công-đức.

-          Với  một  tấm  lòng  chơn-thật  tinh-cần  “Phục-vụ chúng-sanh, tức cúng-dườngchư Phật”.

-          Đức Phật 30 tuổi thành đạo.

-          80 tuổi nhập Niết-Bàn.

-          Ngót 50 năm, Đức Phật trải qua hơn 300 hội, chia làm nămthời-kỳ thuyết-pháp.

-          Từ  hội  thứ  nhứt  nơi  Bồ-Đề  đạo-tràng,  đến  hội  rốt sau nơi rừng Ta-La.

-          Thuận  theo    sai  khác  của  chúng-sanh    nói pháp giáo-hóa.

-          Tất cả đều chỉ mục-đích làm lợi-ích cho chúng-sanh được  dứt  hẳn  sanh-tử-khổ,    thành-tựu  quả-vị “Chánh đẳng Chánh-giác” hoàn-toàn giải-thoát an vui như  Đức Phậtđã được.

-          Trong Kinh Đức Phật tự nói:

-          “Ta hằng nghĩ thế này:Làm sao cho chúng-sanh được Trí-Tuệ vô thượng, mau thành-tựu Phật-thân”.

-          “ Muốn cho tất cả chúng- sanh đồng như Ta không khác”.

-          “Bổn-nguyện của chư Phật muốn cho chúng-sanh cũng đồng được Phật-đạo, như của  Chư Phật tu-hành”.

-          Thật cao quý thay! Tôn-kính thay! Nếu không phải một đấng đã viên-mãn lòng đại-từ, đại-bi, đại bình-đẳng, tất không thể có bổn-nguyện cao-thượng ấy.

-            bổn-nguyện  Vô-thượng  bình-đẳng  đó,  sau  khi Phật chứng quả đại Bồ-Đề, Đức Phật  liền thuyết  Kinh HoaNghiêm phô bày “Pháp-giới duyên-khởi viên-dung quả-hải”, đây là “Chơn-giáo” (là Phật-thừa chơn-thật).

-          Trong  hội  Hoa-Nghiêm  này    vô-lượng  chúng,hạng căn-tánh viên-thừa được siêu-nhập Phật-Tuệ.

-          Ngoài ra,hạng người căn-tánh chậm lụt nhỏ hẹp, chướng sâu, nghiệp nặng, khó lòng đảm nhận được giáo-lý tối-thâm tối-thượng;đến như các hàng Tiểu-Thánh đại-đức Thinh-văn chính thân dự đại-hội mà còn như đui, như điếc, huống nữa là phàm-phu.

-          Nên  muốn độ hạng sau này,  Đức Phật  phải tự hạ thấp, chiều theo chúng-sanh mà chỉ dạy lần lần.

-          Nào  nói  pháp  Nhân-duyên,  hoặc  Tướng,  hoặc Tánh, lúc thì thu lại, lúc thì mở bày, khi thì hiển  có, khi thì hiển  không,  khi  thì  cả  hai  cùng  một  lúc,  v.v...    dắt  dìu chúng-sanh từ thấp lần lên cao, từ cạn lần vào sâu, đó là Quyền-giáo (tức là có Tam-thừa phương-tiện ra đời).

-          Trong Kinh Đức Phật tự nói:

-          “Ta gặp chúng-sanh, đều đem Phật-đạo  dạy, kẻ vô-trí lỗilầm, mê tối không lãnh-thọ”.

-          “Ta  biết  các  chúng-sanh,  chưa  từng  tu  cội  lành, ham mãi theo ngũ-dục (sắc, thinh, hương, vị, xúc) ....

-           Chấp chặt pháp hư-vọng, lại bền giữ không bỏ được.

-          Ngã-mạn tự khoe cao, dua dối tâm không thật ...

-          Người như thế khó độ, cho nên Ta bày ra phươngtiện nói đạo-pháp dứt khổ, chỉ cho kia là Niết-Bàn.

-          Ta dầu có nói  Niết-Bàn, mà chẳng phải thật  Niết Bàn, vì đó là phương-tiện Quyền của pháp Tam-thừa”.

-          Trong các đoạn  Kinh-văn nói trên, trước nói duyên do cái thật còn ẩn, kế bày căn-tánh chúng-sanh, cuối sau chỉ đầu mối có quyền-thừa.