Bộ sách này không phải là công trình lý thuyết về nghiên cứu văn
hóa và ngôn ngữ mà nó là những cảm nhận, thu thập và trải nghiệm của một nhà
thơ, một nhà văn từ thực tế và từ nhiều nguồn từ điển, tự vị... Qua đó, sự học
tiếng Việt trong suốt bốn mươi năm làm nghề viết lách đã giúp tôi tích lũy một
ít kiến thức nho nhỏ, nay, xin được chia sẻ với đông đảo những ai yêu tiếng
Việt, yêu văn hóa Việt. Nghĩ rằng, tôi không hề đơn độc trên hành trình này vì
tự nguyện làm người học trò tiếp bước theo các bậc thầy đáng kính nghiên cứu về
tiếng Việt đã và đang đi trước...
Sự nghiên cứu này, nói như nhà ngôn ngữ học tài ba Cao Xuân Hạo
cũng là lúc tìm về "linh hồn tiếng Việt".
“Chọn chữ chắt chiu chan chứa chữ/
thắm thiết tình ta thấy tỏ tường”
- hai câu thơ thể hiện nỗ lực đầy
tâm huyết và đáng trọng của nhà thơ - nhà văn và cũng là nhà báo Lê Minh
Quốc khi anh cho ra đời bộ sách gồm 3 quyển Văn hóa Việt nhìn từ tiếng Việt (NXB Tổng hợp TP. HCM ấn hành tháng
12-2021).
Lê Minh Quốc khiêm cung nói bộ sách vừa ra đời của ông “không
phải là công trình lý thuyết về nghiên cứu văn hóa và ngôn ngữ mà nó là những
cảm nhận, thu thập và trải nghiệm của một nhà thơ, nhà văn từ thực tế và từ
nhiều nguồn từ điển, tự vị…”. Được chia thành 3 tập: “Chơi chữ chanh chua chan
chát chữ”, “Lưỡi lươn lẹo lẹ làng lắt léo”, “Dích dắc dặt dìu dư dí dỏm”, bộ
sách Văn hóa Việt nhìn từ tiếng Việt trình
bày những nghiên cứu ngôn ngữ tiếng Việt với đa tầng ngữ nghĩa hết sức thú vị,
độc đáo, thậm chí “ly kỳ” của tác giả Lê Minh Quốc sau hơn 40 năm ông gắn bó
với nghiệp chữ nghĩa, văn thơ.
Nói “ly kỳ” là vì tác giả đã nhọc công tìm kiếm, sưu tra, chắt
lọc, trình bày vô số những điển tích từ ngữ, cách sử dụng nói và viết tiếng
Việt từ cổ chí kim, phong tục tập quán vùng miền, trong sinh hoạt giao tiếp
thường ngày, từ thi cử đến chợ búa, từ môi trường ca dao tục ngữ đến ẩm thực,
ăn ở và cả… thói hư tật xấu.
Bằng sự cởi mở, phóng khoáng, không phân biệt vùng miền, trân
trọng mọi địa phương, phương ngữ, con người Việt Nam, tác giả Lê Minh Quốc mang
đến cho người đọc một “bàn tiệc thịnh soạn” với từng “món ngon” câu chuyện về
từ ngữ tiếng Việt được xâu chuỗi bởi bàn tay của một “đầu bếp” tinh tế, lành
nghề.
Tác giả ngầm minh chứng tiếng Việt chẳng những vô cùng phong phú
mà còn theo không gian và thời gian đã ngày càng biến hóa đa tầng, đa nghĩa. Và
dù cho thời gian có trôi đi bao lâu, cho dù sự đa dạng của tiếng Việt ngày càng
phát triển, bồi đắp… thì người Việt vẫn yêu tiếng nói thân thuộc kể từ khi sinh
ra như hai câu thơ mà Lê Minh Quốc viết như gửi gắm lòng mong mỏi của ông: “Hồn
nước nằm trong hồn tiếng Việt/ Tiếng ta tự tại tới trường tồn...”.
--- theo Nhà báo Trung Nghĩa ---