Danh mục sách điện tử
Chi tiết sách
Gom nhặt lá vàng

Tác giả: Thiên Tùng - Nguyễn Trung Long

Số lượng còn: 6


Nội dung giới thiệu
LỜI TỰA
Gom lá vàng thắp lên ánh lửa,
 Sưởi ấm lòng sáng tỏ gương xưa.
 Ta với người có đâu xa cách,
 Giữ tâm lành -  tánh dữ nhớ chừa!

Trong cuộc sống, người ta có xu hướng chạy theo những giá trị vật chất hơn là tìm lại giá trị của chính tâm hồn mình. Thiết nghĩ, vẻ đẹp bên ngoài rồi cũng sẽ tàn phai theo năm tháng, nhưng vẻ đẹp tâm hồn sẽ tồn tại vĩnh cửu theo thời gian. Thông qua những câu chuyện đọc trong Gom nhặt lá vàng chúng ta sẽ có cái nhìn khách quan hơn về thế giới, về con người, về giá trị của nhân cách đạo đức. Cách đối nhân xử thế cho chúng ta nhiều bài học và kinh nghiệm thú vị.

 Những mẩu chuyện trong Giấc mơ của khỉ con thật vô cùng cảm động và sâu sắc về tình thương mẹ, khỉ con khát khao tìm đường học đạo, mong muốn thoát khỏi cảnh sinh lão bệnh tử, tìm lại an lạc trong tâm hồn, giúp người, giúp đời, đáng để cho mỗi người chúng ta học hỏi và suy ngẫm.

 “…Nó đưa mắt dáo dác tìm cây thuốc, vừa đi vừa tìm, nó tiến sâu vào rừng lúc nào chẳng biết, nhưng rừng cây đối với nó quá quen thuộc nên chẳng làm nó sợ hãi. Bất chợt nó nghe tiếng rên nhè nhẹ, như có sinh vật nào đó bị thương nằm trong bụi rậm mé trái, nó men tới đó, vạch đám lá tìm xem, thì thấy một con khỉ to nằm sấp, trên lưng còn ghim mũi tên. Trong lòng khỉ con như có cái gì nhói lên, nó lật con khỉ lên, thì… Trời ơi! Đó là mẹ nó, khỉ mẹ của nó, nhìn lại mình, nó trở lại là khỉ con lúc nào chẳng hay. Khỉ mẹ đưa ánh mắt lờ đờ nhìn nó như muốn nhắn nhủ chi, nhưng sức tàn lực kiệt, khỉ mẹ ngoẹo đầu qua bên ra đi mãi mãi, tay vẫn nắm chặt lấy tay của khỉ con. Nó ôm lấy xác mẹ khóc la.

Trời đã về chiều, tiếng chim gọi nhau về tổ nghe inh tai, khỉ con vẫn nằm ôm lấy xác mẹ; cảm thấy mơ mơ màng màng, nó nhớ là mình đang hái thuốc về cho mẹ mà, mẹ nó bịnh, đang ở nhà đợi nó; nó lại thấy mình trở thành cậu bé, nó vội cầm giỏ thuốc chạy như bay về nhà, tới nhà thì đã tối trời.

 Nó đốt đèn, đến bên giường mẹ, thì hỡi ơi! Mẹ nó đã chết, xác lạnh cứng, vài con kiến đang bám trên khóe mắt… Nó kêu gào thảm thiết. Căn chòi lá cô đơn giữa đồng, vang lên tiếng khóc gọi mẹ của đứa bé…”
 (Trích Giấc mơ của khỉ con 2)
Đây chỉ là một nét nhỏ trong biển đời đau khổ của thế gian. Qua các hoạt cảnh đó, ta có thể thăng hoa hay đọa lạc tùy theo nhận thức của mỗi người.

 Ước mong những câu chuyện nhỏ trong Gom nhặt lá vàng nếu không giúp người đọc thăng hoa tâm tính, hướng thượng tâm hồn, nâng cao đạo đức thì cũng hi vọng ít nhiều có được vài giây phút giải trí trong cuộc đời đầy căng thẳng lo âu về cơm áo gạo tiền này.

 Lời bàn dưới mỗi câu chuyện chỉ là ý kiến riêng của người viết, nếu không đúng với ý người đọc, cũng xin thứ lỗi cho.

Trong quá trình thực hiện, không tránh khỏi có điều sơ sót, rất mong nhận được lời đóng góp của quý độc giả. Thân ái!

Tặng người những chiếc lá vàng rơi
, Thu qua đông đến sưởi ấm đời.
 Xua tan giá rét trong đêm tối,
Ấm áp tình người, một niềm vui.
21/02/2017
 (Nhằm ngày 25 tháng Giêng năm Đinh Dậu)
 Ngọc Minh đề tựa