Cô gái bảo rằng cô và
người cô yêu hiện không thể đến với nhau, cô hy vọng đến một lúc nào đó họ có
thể làm lại từ đầu tại một nơi khác. Liệu có thể là như thế không? Khi chúng ta
nói về một thời điểm và nơi chốn nào đó chúng ta thường nuôi một hy vọng nhưng
đồng thời cũng có chút tuyệt vọng, nếu hôm nay có thể làm được thì cần gì phải
đợi đến nơi nào và lúc nào? Chẳng ai biết được đó là khi nào. Có khi đúng lúc
nhưng lại không phải nơi, khi đúng nơi rồi lại sai thời điểm; có khi đúng lúc
đúng nơi thì lại không hợp tâm trạng. Chàng trai hiện không còn tự do, cô gái
chỉ còn thể hy vọng ngày nào đó lại được bắt đầu lại với chàng trai. Mà biết
đâu khi chàng trai tự do thì cô gái lại bị ràng buộc; khi cô gái được tự do thì
lại đến phiên chàng trai bị ràng buộc. Khi cả hai đều tự do thì họ lại ở quá xa
nhau, không thể gặp được. Và rồi cũng đến lúc phù hợp, chàng trai và cô gái đều
không còn bị ràng buộc, thế nhưng lúc đấy cả hai đều đã thay đổi. Chẳng phải họ
đã từng ước hẹn có ngày gặp lại sao? Chẳng qua đó chỉ là một tia hy vọng lóe
lên trong thời điểm tuyệt vọng. Tôi yêu người, tôi vững tin rằng duyên của đôi
ta vẫn chưa cạn, và đến lúc nào đấy chúng ta sẽ gặp lại nhau, vì vậy người hãy
sống thật tốt nhé… Chúng ta chia tay trong nước mắt, cố đi tiếp quãng đường của
mình để đợi chờ giây phút trùng phùng. Tiếc thay, tất cả các cuộc trùng phùng
đều có mẫu số chung: tưởng tượng lúc nào cũng lấp lánh hơn thực tế.
Hai
kẻ mong đợi phút giây trùng phùng rồi cũng đã yêu thương người khác. Để rồi đến
lúc nào và ở một nơi nào đó họ gặp lại nhau, họ mới nhớ rằng ngày trước họ đã
từng có với nhau một lời
hẹn ước.