Một dân tộc nói thứ ngôn ngữ giàu thanh điệu như tiếng Việt
ắt phải rất chuộng ca hát. Ngâm thơ, đồng dao, vè, hát ru, hát xoan, hát xẩm…
sau nữa thì ca Huế, lý, hò khoan, hò giã gạo, hô bài chòi, ca tài tử… khó có
thể kể hết những điệu hát của người Việt trên mảnh đất hình chữ S này. Đa dạng
bởi nằm ngay tại “giao lộ văn hóa” Trung - Ấn, nơi tiếp nhận nhiều ảnh hưởng từ
những nền văn minh khác nhau, nhưng thống nhất bởi cùng chung cội nguồn ngôn
ngữ tiếng Việt.
Bước vào thế kỷ 21 siêu hiện đại, khi mà nghệ thuật
biểu diễn nói chung và sân khấu nói riêng đã ít nhiều biến tướng thành ngành
công nghệ giải trí showbiz, thêm vào đó, sức mạnh của xu hướng toàn cầu hóa
cũng đang khiến bản sắc văn hóa nghệ thuật dân tộc dần mai một thì một điệu
chèo rộn rã, một câu Hát Nam man mác hay một câu Vọng cổ chứa chan tình vẫn có
một vị trí không thể thay thế trong những tâm hồn Việt. Những khúc thức tâm
tình nước Nam ấy, cũng như những tiếng tình tang thuở xưa vẫn là những tọa độ
văn hóa đủ sức neo lại tâm thức dân tộc giữa dòng biến dịch khôn cùng.